Phong Nghĩa lên tiếng: “Ban đầu bọn ta cũng định như vậy, cho xạ thủ và pháo binh mở đường để nghiền ép qua, kết quả là vừa nổ pháo thì bọn chúng đã chạy mất dạng, lãng phí không ít đạn dược. Đợi bọn ta dừng lại thì chúng lại hợp lại vây quanh, giằng co suốt một canh giờ, đại quân của ta mới đi được hai dặm. Cứ tiếp tục thế này thì chỉ lãng phí đạn dược của chúng ta mà thôi.”
Phong Nghĩa mặt mày nặng trĩu: “Bên kia đã giao chiến được một canh giờ rồi, kéo dài thêm nữa sẽ bất lợi cho chúng ta.”
Tuệ Minh nghe vậy liền nói: “Cứ giao cho bọn ta! Các ngươi cứ việc tiến về hướng Tân La, bọn ta sẽ mở đường cho các ngươi.”
Ngô Hồng liếc nhìn đội ngũ chỉ hơn một nghìn người của họ, có chút do dự: “Oa Lạt có tới tám vạn kỵ binh!”




